[ZHIHU ASK] KHOẢNH KHẮC NÀO BẠN ĐÃ BIẾT MÌNH NGỘ ĐỘC THỰC PHẨM/ TRÚNG ĐỘC?

Thế là mèo thì thu quần áo, tôi thì ngồi trên sofa. Qua khoảng 5 phút, nhìn bóng dáng bận rộn của con mèo, tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó... sai sai... Hình như... Ờ nhỉ, sao mèo lại biết thu quần áo được?

[ZHIHU ASK] KHOẢNH KHẮC NÀO BẠN ĐÃ BIẾT MÌNH NGỘ ĐỘC THỰC PHẨM/ TRÚNG ĐỘC?

1.

Lần trước chúng tôi đi du lịch Vân Nam, ăn nấm xong thì đi dạo quanh khách sạn. Thấy một hàng y tá mặc đồ hồng vẫy tay chào, tôi liền đi theo họ, mãi đến sáng hôm sau tôi mới về lại khách sạn.

2.

Đang đi tàu cao tốc, tôi lôi mấy cây nấm đã mua sẵn ra ăn. Ăn xong đột nhiên thấy mình đang đạp xe đạp trên đường ray cao tốc, lúc đó tôi biết mình xong đời rồi.

3.

Ăn xong nấm Kiến Thủ Thanh rồi ngồi làm bài tập, tôi thấy các phương trình hóa hữu cơ tự cử động, lúc đó tôi biết nấm tối nay nấu chưa chín kỹ.

4.

Lần đầu đi Vân Nam chơi, ăn nấm xong không biết mình trúng độc, cứ nghe thấy cỏ ven đường gọi tên mình, tôi còn bảo cỏ thành tinh rồi. Cuối cùng tôi được người dân tốt bụng đưa vào bệnh viện.

5.

Ăn nấm xong đi thi, lúc làm bài nghe tiếng Anh tôi thấy có hiện cả phụ đề. Thế này có tính là dùng chất cấm khi đi thi không?

6.

Lúc đi thực tập gặp một bệnh nhân, ông ấy bảo: "Bác sĩ ơi tôi trúng độc nấm rồi". Hỏi sao ông biết, ông bảo vì ông đang thấy "Chiến tranh giữa các vì sao".

7.

Một người bạn ăn nấm buổi trưa, chiều đi cầu thang văn phòng thì bị ngã (do trúng độc nên đi đứng không vững). Sau đó bắt đầu nói lảm nhảm, mọi người không rõ tình hình nên đưa đi bệnh viện chụp CT não nhưng không có vấn đề gì. Người nhà mắng bác sĩ: "Người ta ngã đến đần độn ra thế này mà bảo không sao?". Chỉ đến khi thấy anh ta bắt đầu giơ tay bắt mấy người tí hon trên không trung... thì mọi người mới hiểu.

8.

Ăn nấm xong, tôi thấy ông chủ gọi video cho mình rồi tự tát vào mặt mình liên tục và nói ông ấy sai rồi. Lúc đó tôi biết mình nên gọi xe cấp cứu ngay lập tức.

9.

Hồi đó tôi học đại học ở Vân Nam. Năm tư, ngay dưới nhà có mở một quán lẩu nấm siêu ngon, cuối tuần nào tôi cũng kéo bạn bè ra đánh chén một bữa ra trò.

Vào một ngày tháng Tư, tôi và đứa bạn thân như thường lệ hẹn nhau ở quán lẩu nấm dưới lầu. Sau khi ăn một bữa linh đình, tôi về nhà trước, còn đứa bạn bảo đi siêu thị mua ít kem rồi qua nhà tôi sau. Trên đường về tôi vẫn còn đang dư vị, bữa lẩu nấm hôm nay thơm ngon lạ thường, vừa cay vừa tươi, không hề nói quá chứ suýt nữa là nuốt luôn cả lưỡi.

Đi được một đoạn, vừa lấy chìa khóa mở cửa nhà, tôi cảm thấy ban công có động tiếng động. Ghé đầu qua xem thì ra là con mèo nhà tôi, một con mèo mướp lai trắng. Nó đang một tay cầm cái sào phơi đồ, quay đầu lại hỏi tôi: "Mẹ ơi, quần áo trên ban công khô rồi, thu vào không?"

Trong lòng tôi thấy an ủi vô cùng, con mèo cuối cùng cũng lớn rồi, biết giúp tôi làm việc nhà rồi. Thế là tôi bảo: "Thu vào đi con, rồi mở cửa sổ ra luôn cho thoáng, không khí bên ngoài tốt lắm."

Thế là mèo thì thu quần áo, tôi thì ngồi trên sofa. Qua khoảng 5 phút, nhìn bóng dáng bận rộn của con mèo, tôi bắt đầu cảm thấy có gì đó... sai sai... Hình như... Ờ nhỉ, sao mèo lại biết thu quần áo được?

Phải mất một lúc lâu tôi mới nhận ra là mình trúng độc nấm (thề luôn cảm giác này kỳ lạ lắm, sau khi trúng độc dường như bộ não có cơ chế không cho bạn phát hiện ra là mình đang trúng độc, nhìn cái gì cũng thấy cực kỳ hợp lý).

Nhận ra điểm này, tôi sực nhớ ra đứa bạn hình như vẫn còn ở dưới lầu, thế là tôi chạy xuống. Kết quả là vừa xuống lầu tôi đã đứng hình luôn, cảm giác như mình vừa lạc vào một cái sở thú quý hiếm nào đó vậy. Những bà thím dắt chó đi dạo trong khu chung cư, thứ họ dắt không phải là chó, mà là những quý bà chó đang khoác áo lông thú sang chảnh.

Tìm thấy đứa bạn ở cổng khu chung cư, nó cứ nhất quyết đòi giới thiệu tôi với "người anh em" mới quen của nó. Anh chàng đó nhuộm một đầu tóc đỏ, dáng người cao lớn, trông cũng khá đẹp trai. Thế là ba chúng tôi cùng nhau đi bệnh viện. Chỉ là không hiểu sao lúc đầu bệnh viện nhất quyết không cho "anh bạn tóc đỏ" vào trong.

Sau khi truyền vài chai nước, cả hai đứa đều tỉnh táo lại. Bạn tôi nhớ tới người anh em mới quen lúc trúng độc đã cùng đến bệnh viện nên muốn đi cảm ơn người ta. Kết quả là hai đứa đi vòng quanh khu bệnh trú, tìm mãi mà chẳng thấy ai tóc đỏ cả. Đến khi kéo cái rèm ở góc phòng ra thì chỉ thấy một cái ghế văn phòng bọc da màu đỏ nằm ở đó... Xem ra về dáng người thì chắc đây chính là "người anh em" đó rồi.

Nguồn:

https://www.zhihu.com/question/615588085