【ZHIHU ASK】BẠN CÓ TỪNG TRẢI QUA BÓNG MA TUỔI THƠ KHÔNG?

Một ngày vô cùng bình thường, nhưng cũng là khởi đầu của cơn ác mộng.

【ZHIHU ASK】BẠN CÓ TỪNG TRẢI QUA BÓNG MA TUỔI THƠ KHÔNG?

Tôi có.

Chắc là khoảng lớp Ba, lớp Bốn Tiểu học, nhưng cụ thể thì không thể nhớ chính xác.

Một ngày nọ, ba mẹ tôi đang đánh bài ở nhà cậu ba, tôi và chị họ thì chơi trong phòng ngủ. Đến quá khuya, chị họ của tôi ngủ thiếp đi, tôi lấy vài quyển sách từ giá sách xuống, cứ thế đọc cho đến khi người lớn đánh bài xong và đưa tôi về nhà.

Một ngày vô cùng bình thường, nhưng cũng là khởi đầu của cơn ác mộng.

​Ngày hôm sau, tôi vẫn đi học như thường lệ. Buổi trưa về nhà ăn cơm xong, khi quay lại trường, tôi bị mợ ba chặn lại ở cổng trường. Mợ ấy là giáo viên ở trường Tiểu học của chúng tôi, mợ chất vấn tôi xem liệu có phải tôi đã lấy trộm một trăm đồng mợ kẹp trong sách Toán không. Tôi thành thật trả lời rằng mình chỉ đọc quyển truyện cổ tích và không hề thấy bất cứ tờ tiền nào trong sách cả.

Mợ không tin, khẳng định chắc ních rằng tôi đã lợi dụng lúc chị họ đang ngủ để lấy trộm một trăm đồng trong sách. Và thế là mợ kéo tôi đến gặp giáo viên chủ nhiệm, xin cho tôi nghỉ học, thề sẽ tìm ra tung tích số tiền kia từ chỗ tôi.

Chiều hôm đó, tôi buộc phải đi cùng mợ ba để tìm kiếm một trăm đồng không có thật đó.

Thứ nhất, mợ ba vốn là người vô cùng nghiêm khắc trong mắt mọi người, hiếm khi cười nói và ở nhà thì lời nói của mợ là tuyệt đối; Thứ hai, với tư cách là giáo viên, mợ là một "ngọn núi" đè nặng ở trường, chỉ cần một lời thôi cũng đủ có thể khiến tôi không còn được đi học nữa. Do đó, khi bị mợ chất vấn về tung tích một trăm đồng, tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải nhanh chóng tìm đâu đó một trăm đồng đưa cho mợ, để mợ ấy tha cho tôi.

​Thế là, tôi đưa mợ về nhà trước (những đứa trẻ trong gia đình có cả bố mẹ đi làm vào những năm 90 thường đeo chìa khóa cửa nhà ở cổ). Vì tôi hay thấy ba mẹ lấy tiền từ ngăn kéo cuối cùng của chiếc tủ năm ngăn, tôi ước gì có thể may mắn tìm được tờ một trăm đồng ở đó, nhưng thật không may, điều đó lại chẳng xảy ra. Mợ nói tôi lừa mợ, có phải tôi đã tiêu hết tiền đó rồi không, và bắt tôi phải lập tức nói ra tung tích số tiền.

Một trăm đồng như không khí đó khiến tôi vừa hoang mang vừa lo lắng.

Theo suy luận của mợ, tôi đành phải dẫn mợ đến tiệm tạp hóa mà mình thường ghé. Mợ chỉ vào tôi và hỏi ông chủ tiệm rằng có phải đứa bé này đã tiêu một trăm đồng ở đây không?. Đương nhiên, mợ không nhận được câu trả lời như mình mong đợi. Sau vài lần tìm kiếm không kết quả, mợ cảm thấy bị tôi đùa giỡn, bèn đưa tôi về nhà mợ (tức là nhà cậu ba của tôi) và bắt tôi đứng ngoài cửa viết bản kiểm điểm, không viết xong thì không được về nhà. Tôi đứng khô héo ngoài trời suốt mấy tiếng đồng hồ, thực sự không thể viết ra được cái "chiếu tự nhận tội".

Cho đến khi cậu Ba về nhà, thấy tôi đứng ngoài cửa bèn hỏi có chuyện gì, tôi không dám hé răng nói nửa lời. Mợ ba giận dữ liệt kê "tội trạng" của tôi. Cậu ba nghe xong cũng không biện minh cho tôi, một lúc sau chỉ bảo tôi về nhà.

Về đến nhà, tôi vừa sợ sệt vừa kinh hãi, cảm thấy mình đã rơi vào một vực sâu không thể nào leo lên được. Tôi không hề lấy trộm tiền, nhưng dường như tất cả lỗi lầm đều thuộc về tôi.

Khi ăn tối, ba mẹ thấy tôi có vẻ không ổn, bèn gặng hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì. Lúc đó tôi mới òa khóc nức nở. Đúng vậy, trước đó tôi thậm chí còn không dám khóc. Tôi chỉ muốn bù đắp, chỉ muốn giúp mợ tìm thấy một trăm đồng đó, chỉ muốn mợ tha cho tôi, chỉ muốn quay lại cuộc sống bình thường giống như trước đây.

​Ba mẹ tôi nghe xong lập tức đưa tôi đến nhà cậu ba, người lớn nói chuyện với nhau độ khoảng nửa tiếng, sau đó ba mẹ đưa tôi rời đi. Vừa bước ra khỏi khu nhà tập thể đó, chị họ tôi thò đầu ra từ trên tầng năm gọi chúng tôi dừng lại, nói rằng đã tìm thấy một trăm đồng, hóa ra là mẹ chị ấy đã kẹp nó trong một cuốn sách khác. Thế là ba mẹ lại đưa tôi ngược lên lầu, người lớn bắt tay nhau vui vẻ, như thể mọi chuyện đã kết thúc. Bản thân tôi lúc đó cũng nghĩ mọi chuyện đã qua đi, thật may mắn vì mình đã trở lại quỹ đạo cuộc sống ban đầu.

Thật sự là như vậy sao? Không hề. Nỗi sợ hãi khi bị tước quyền được đến trường, sự hoảng loạn khi bị túm cổ áo đòi tiền, sự bất lực khi bị giam giữ ở nhà mợ để viết bản tự kiểm điểm, và cả nỗi thất vọng khi thấy cậu ba (người mà tôi nghĩ sẽ tin mình) lại không hề lên tiếng bảo vệ... Tất cả những điều đó đã in hằn sâu trong lòng của một đứa trẻ.

Sau này, ba mẹ tôi vẫn đến nhà cậu ba chơi đánh bài đến rất khuya. Tôi và chị họ ngủ chung trên giường. Khi tôi tỉnh dậy, ba mẹ đã về nhà trước rồi, bởi họ nghĩ tôi vẫn có thể ngủ lại nhà cậu ba như những lần trước đây.

​Nhưng tôi đã cực kỳ hoảng sợ, sợ hãi đến tột độ. Tôi gào khóc rất to. Không có ba mẹ, tôi không thể chịu đựng thêm một giây nào trong cái "hang ổ quỷ dữ" này nữa. Bất đắc dĩ, cậu ba đành phải đưa tôi về nhà ngay nửa đêm.

​Nỗi sợ hãi đối với mợ ba kéo dài rất lâu. Tôi không dám nhìn thẳng vào mợ, không dám nói chuyện với mợ. Việc mợ đột ngột nổi giận với con cái cũng khiến tôi giật mình thon thót. Tôi yêu quý tất cả các mợ, trừ mợ ấy.

​Lớn lên, hình như tôi không còn sợ mợ ba nhiều nữa, nhưng vô thức vẫn tránh tiếp xúc với mợ. Dịp Tết, tôi đi chúc Tết các nhà cậu khác nhưng không đến nhà cậu ba. Mợ ba thông qua lời cậu ba nói lại với mẹ tôi rằng tôi là đứa không được giáo dục tử tế vì không đến chúc Tết mợ.

​Từ khi sự việc "trộm tiền" xảy ra cho đến lúc tôi sinh con, tôi không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa. Tôi cứ nghĩ mình đã quên rồi, cho đến khi mẹ tôi ép tôi phải đến chúc Tết mợ.

Nỗi đau cũ ùa về như một cơn thủy triều trào dâng.

Tại sao?

Chỉ vì mợ là người lớn, chỉ vì mợ là giáo viên, mà mợ có quyền quyết định sự trong sạch và tự do của tôi sao?

​Ngày hôm đó, lần đầu tiên, cuối cùng tôi đã kể lại toàn bộ sự việc trước mặt ba mẹ và chồng tôi.

Tôi đã trưởng thành, không còn sợ hãi khi bị gán mác "kẻ trộm" nữa. Tôi chẳng làm gì sai, mà người sai chính là mợ ấy.

​Mẹ tôi nói: "Hôm đó ba mẹ đã đưa con đến nhà cậu ba, không phải mọi người đã nói rõ ràng, chuyện đã được giải quyết rồi sao?"

​Tôi nói: "Sự giải quyết của ba mẹ chỉ là giải quyết giữa người lớn với nhau, vì không muốn mối quan hệ giữa họ hàng trở nên căng thẳng, hoàn toàn không hề xem xét cảm xúc của con. Việc mợ vu khống con trộm tiền, mợ cũng chưa hề xin lỗi con. Mợ đã nhốt con ở nhà mợ suốt mấy tiếng đồng hồ, mẹ có biết lúc đó con sợ hãi đến mức nào không?"

​Mẹ tôi nghẹn lời, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nhưng mà, đó là cậu ba của con mà!"

​Tôi đáp: "Ngay cả cậu ba cũng không tin con, cậu đã chọn đứng về phía vợ mình."

​Chồng tôi nói: "Mẹ à, tình cảm anh em giữa mọi người tốt, nếu muốn qua lại hay giữ liên lạc đều được, nhưng đừng ép buộc cô ấy. Cô ấy không muốn đối diện với người mợ ba kia nữa."

Nhìn xem, ​mọi người đều chọn ủng hộ người thân thiết với mình hơn.

​Sau này, mẹ tôi còn vài lần nhắc đến việc nên qua lại nhiều hơn với nhà cậu ba, nhưng tôi không đồng ý.

Đứa trẻ cô đơn, đáng thương, và bất lực năm xưa vẫn chưa biến mất, và tôi phải tự đối xử tốt với đứa trẻ ấy.

Nguồn: https://www.zhihu.com/.../2960.../answer/1965381716635006157

Tác giả: 就这样吧