[ZHIHU ASK] THỜI GIAN TRÔI QUA, LIỆU CÓ CHỨNG MINH ĐƯỢC CÂU NÓI "VIÊN ĐẠN BẮN RA KHI THUỞ NHỎ, NAY ĐÃ TRÚNG HỒNG TÂM?
Lúc nhỏ: Ước gì mỗi ngày đều có 100 tệ. Lớn lên: Lương tháng 3000.
1.
Lúc nhỏ: Ước gì mỗi ngày đều có 100 tệ.
Lớn lên: Lương tháng 3000.
2.
Hồi nhỏ lừa bố mẹ là hôm nay cô giáo không giao bài tập, thế là cả buổi tối vừa chơi vừa lo. Sáng hôm sau phải dậy thật sớm đến trường chép bù. Bây giờ con trai tôi cũng tỉnh bơ bảo với tôi là cô không giao bài tập, thế là tôi cho nó xem tivi cả tối. Sáng nay nó bảo: "Bố ơi, bố đưa con đi học sớm một chút nhé". Thế là tôi biết ngay, báo ứng của mình đến rồi...
3.
Cuối tuần chán nản vô vị, ở cái tuổi hai mươi bảy, hai mươi tám, lại chẳng thể hẹn nổi một người bạn cho một buổi chiều.
Bỗng nhiên nhớ lại, hồi tiểu học tôi từng hỏi mẹ một câu: "Mẹ ơi, có phải mẹ không có người bạn nào không ạ?"
4.
"Sau này con có con trai rồi, con sẽ mua cho nó tất cả đồ chơi mà nó muốn" – Tôi của ngày xưa đã gào khóc, lăn lộn trước cửa siêu thị và nói với bố mình như thế.
Còn bây giờ, tôi lại đang bảo với con trai mình rằng: "Nhưng có những lúc thực sự không cần thiết phải mua đến ba cái xe điều khiển từ xa giống hệt nhau đâu con ạ?"
5.
Câu hỏi bảo mật hồi tiểu học: "Ai là cô gái mình thích nhất?". Tôi nhớ rất rõ lúc đặt đáp án đó, tôi đã thề là sẽ không bao giờ quên cô ấy cả đời này. Kết quả là đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể lấy lại được cái tài khoản đó.
6.
Năm tôi khoảng 10 tuổi, ông nội bị đột quỵ rồi chẳng còn nhận ra ai nữa, ấn tượng của tôi về ông cũng chỉ dừng lại ở những ngày ông nằm liệt giường. Trong suốt quá trình tôi lớn lên, bố thường vô tình hay cố ý hỏi tôi có còn nhớ ông nội không, khi đó tôi tự hỏi: "Có gì mà phải hỏi đi hỏi lại thế nhỉ?".
Mãi cho đến khi tôi kết hôn và sinh con, bố tôi lâm bệnh qua đời vào năm con trai tôi lên 4 tuổi. Nhìn con ngày một khôn lớn, tôi lại luôn muốn hỏi con rằng: "Con có còn nhớ người ông đã từng lái xe lúc nửa đêm để dỗ con ngủ không?".
7.
Hồi nhỏ nhà tôi có ông họ hàng, gần ba mươi tuổi rồi mà ngày nào cũng lượn lờ lông bông, không kết hôn, không công việc, cũng chẳng có tiền. Tôi cứ tò mò mãi không biết ông ấy dựa vào cái gì mà sống nổi.
Cho đến tháng trước, tôi nghỉ hè sang nhà chị gái ăn chực, đứa cháu gái bỗng hỏi tôi: "Dì ơi, dì sống dựa vào việc đi ăn chực khắp nơi ạ?"
8.
Hồi nhỏ tôi luôn thắc mắc, tại sao năm nào đi tảo mộ dịp Thanh minh, bố tôi cũng giữ khuôn mặt u ám và trầm mặc đến thế. Người đã khuất bao nhiêu năm rồi, sao lần nào ông cũng phải đau buồn như vậy? Cho đến nhiều năm sau, khi tôi bước đi trên con đường làng mà ông từng đi năm ấy, để rồi nơi cuối con đường giờ đây lại là nấm mồ của chính ông, tôi mới bừng tỉnh hiểu ra tất cả.
9.
Hồi nhỏ: "Không chịu khó học hành thì lớn lên chỉ có đi hốt phân thôi con ạ!"
Hiện tại: Y tá khoa hậu môn trực tràng.
10.
Hồi nhỏ: "Nhìn chú kia 30 tuổi rồi mà vừa béo vừa phát tướng, vừa giả tạo vừa lươn lẹo, đã thế còn không có vợ lại còn nghèo nữa chứ. Mình lớn lên chắc chắn sẽ giỏi giang hơn chú ấy..."
Lớn lên: Tết về quê, lúc đang trêu đùa đám trẻ con, tình cờ nghe thấy những lời ngây ngô tương tự như thế, khiến tôi thẫn thờ đứng hình hồi lâu không nói nên lời...
11.
Năm 2008 Thế vận hội Bắc Kinh diễn ra, tôi đang học lớp 3. Có một lần đề bài tập làm văn là "Ước mơ của em". Khi đó, khắp nơi đều tuyên truyền về việc Olympic mang lại vinh quang cho tổ quốc, tôi đã viết rằng ước mơ của mình là trở thành một vận động viên khuyết tật để tham gia Paralympic. Viết xong bài văn đó, tôi cũng quên bẵng đi.
Năm 2023, 15 năm sau, tôi tham gia Đại hội Thể thao Người khuyết tật lần thứ 6 tại Ordos, Nội Mông.
Viên đạn bắn ra từ thuở nhỏ, nay đã trúng giữa hồng tâm.
12.
Một câu chuyện cười kinh điển: Có một vị giáo sư toán học khi đang giảng về một bổ đề cho một giả thuyết toán học, ông đã khẳng định rằng bổ đề này rất "hiển nhiên" và không khó để chứng minh. Lúc đó, một sinh viên giơ tay nói mình không chứng minh được và mong giáo sư giảng giải chi tiết hơn.
Kết quả là vị giáo sư đứng nhìn cái bảng hồi lâu cũng không chứng minh ra được, ông đành xin lỗi sinh viên và hứa tiết học sau sẽ đưa ra lời giải đầy đủ. Vừa tan học, giáo sư lập tức lao vào thư viện để tìm cách chứng minh bổ đề đó. Cuối cùng, ông đã tìm được bài luận văn đầu tiên đưa ra bổ đề này.
Hóa ra, tác giả của bài luận văn đó chính là ông, còn trong phần chứng minh bổ đề, tác giả ghi rằng: "Vì phần này không khó nên xin phép không trình bày chi tiết".
13.
Hồi nhỏ đi thi: "Ưu thế của nước ta là nguồn lao động dồi dào và giá rẻ."
Tôi của khi lớn: "Đúng rồi, cái nguồn lao động giá rẻ đó chính là tôi đây."
14.
Hồi nhỏ: "Mì tôm ngon thật đấy, sau này lớn lên mình sẽ lên thành phố lớn kiếm tiền, để ngày nào cũng được ăn mì tôm."
Lớn lên: (Vừa húp mì tôm trong căn phòng trọ vào cuối tháng vừa khóc).
15.
Hồi nhỏ đi ăn cưới, người lớn hỏi tôi lớn lên muốn làm gì, tôi bảo con muốn ngày nào cũng được ngắm cô dâu... Bây giờ tôi là thợ chụp ảnh cưới. ( •︠ˍ•︡ )
Nguồn:
https://www.zhihu.com/question/626203965