[ZHIHU ASK] SẾP BẢO BẠN MUA TRÀ SỮA, TỔNG HÓA ĐƠN HẾT 547 TỆ NHƯNG SẾP CHỈ CHUYỂN CHO BẠN 500 TỆ, BẠN NÊN PHẢN ỨNG NHƯ THẾ NÀO?

Trả lời làm cái gì, cứ âm thầm "thó" hai cái máy dập ghim của cơ quan mang về là huề vốn.

[ZHIHU ASK] SẾP BẢO BẠN MUA TRÀ SỮA, TỔNG HÓA ĐƠN HẾT 547 TỆ NHƯNG SẾP CHỈ CHUYỂN CHO BẠN 500 TỆ, BẠN NÊN PHẢN ỨNG NHƯ THẾ NÀO?

1.

Trả lời làm cái gì, cứ âm thầm "thó" hai cái máy dập ghim của cơ quan mang về là huề vốn.

2.

"Sếp ơi, tổng cộng là 600, vẫn còn thiếu 100 nữa ạ." "Ủa, không phải là 547 hả?" "Mẹ kiếp, thế ra ông cũng biết là 547 à!"

3.

Gửi sếp như thế này:

"Sếp ơi, con đề 47 của sếp về rồi này." ( kèm ảnh minh họa cuối bài)

4.

Trả lời bình thường, sau đó tìm một đồng nghiệp mà mình không ưa rồi không đưa trà sữa cho người đó, tiện thể bảo luôn: "Lãnh đạo không mời anh/chị đâu."

5.

Câu này tôi biết làm này, tôi từng lướt thấy đáp án rồi. Mà lại còn là đáp án chuẩn của "Kỳ sảnh trưởng" (Kỳ Đồng Vĩ) nữa cơ.

Câu trả lời của ông ấy đúng là xuất sắc, kiểu như: "Lãnh đạo chịu phần lớn rồi, em chỉ chịu phần nhỏ thôi", hay "Lãnh đạo quan tâm chiếu cố em"... vừa không mất lịch sự lại vừa nịnh được sếp, đúng là hoàn hảo. Kết quả cuối cùng chắc chắn là lãnh đạo vui, đồng nghiệp vui, còn tôi... không vui.

Thế nên tôi vẫn sẽ nói: "Đã nhận ạ, cảm ơn lãnh đạo, tổng cộng là 547, vẫn còn thiếu 47 nữa ạ."

6.

Sếp tôi thì chỉ biết quăng cho tôi 1000 rồi bảo "khỏi thối". Xong sau đó quay lưng lại báo với kế toán là 2000.

7.

Dựa vào các cấp EQ mà trả lời thôi

EQ thấp: Được ạ.

EQ hơi thấp: Lãnh đạo túng thiếu quá thì cứ lấy công quỹ mà chi đi ạ.

EQ trung bình: Có phải công ty mình sắp phá sản rồi không sếp?

EQ trung bình cao: Sếp ơi, sao sếp cũng bắt đầu đi "xin ăn" thế này?

EQ cao: Không sao đâu sếp, 47 tệ coi như đem đi cho chó ăn thôi mà.

7.

Tôi đã làm thư ký cho lãnh đạo cao nhất được 5 năm rồi, những chuyện tương tự cũng gặp không ít. Chỉ cần giữ vững một nguyên tắc là bạn sẽ không bao giờ chịu thiệt, đó là: Đừng bao giờ biến việc công thành việc tư!

Làm việc ở các doanh nghiệp nhà nước lâu ngày, bạn sẽ tự khắc ghi nhớ: Chuyện công ra chuyện công, chuyện tư ra chuyện tư. Nếu bạn lấy danh nghĩa "tình cảm cá nhân" để chi tiền cho việc công của lãnh đạo, họ vốn dĩ chẳng thèm ghi nhận cái ơn đó đâu!

Ví dụ như phí tiếp khách, dù là tiếp khách hàng hay mời đồng nghiệp, đó đều là nhân danh công ty. Đã là việc công, sao bạn phải nhảy vào góp vui làm gì?

Chẳng hạn, khách đến, lãnh đạo bảo bạn mua trà sữa tiếp khách. Những bằng chứng như hóa đơn, ảnh chụp màn hình chuyển khoản, đơn hàng giao đồ ăn... nhất định phải giữ lại. Nếu công ty quy mô lớn, quy trình chính quy thì cứ cầm đống bằng chứng đó mà tìm kế toán thanh toán. Nhưng nếu công ty quy mô nhỏ, lãnh đạo tự chuyển tiền túi cho bạn, thì tôi khuyên bạn lúc báo số tiền nên gửi kèm luôn cái hóa đơn cho lãnh đạo.

Theo đúng trình tự, phải là lãnh đạo hỏi bạn hết bao nhiêu tiền, sau đó bạn mới gửi hóa đơn và báo con số. Khi nhìn thấy hóa đơn, lãnh đạo thường sẽ chuyển theo đúng số tiền đó. Với con số kiểu 547 tệ, nhiều lãnh đạo sẽ chuyển luôn 550 tệ. Thật sự hiếm có vị lãnh đạo nào lại vì 47 tệ mà đánh mất thể diện cả. Tất nhiên, tiền đề là sự việc phải diễn ra liên tục. Ví dụ, lãnh đạo vừa hỏi hết bao nhiêu, bạn lập tức báo 547 tệ.

Còn trường hợp của chủ bài đăng, tôi đoán là giữa chừng có một khoảng thời gian bị ngắt quãng. Vì bạn không gửi hóa đơn nên lãnh đạo đã quên mất con số cụ thể (tất nhiên không loại trừ khả năng lãnh đạo muốn chiếm chút hời), nên họ chỉ chuyển một con số chẵn lớn. Có khi họ còn tưởng là mình chuyển thừa cho bạn cơ, ví dụ họ nhớ mang máng là 480 tệ nên chuyển cho bạn 500 tệ.

Lúc này, vì là việc công, bạn cứ gửi hóa đơn và báo lại cho lãnh đạo là số tiền bị nhầm. Lãnh đạo cơ bản sẽ không nghĩ gì nhiều đâu, vì bản chất sự việc rất đơn giản!

Nhưng nếu ngay từ đầu khi lãnh đạo hỏi hết bao nhiêu, bạn vì ngại mà lúng túng, chỉ nói mập mờ là "hơn 500 tệ". Rồi đến khi họ chuyển thiếu, bạn lại vì "da mặt mỏng" mà không dám mở lời, thì cái thiệt thòi đó hoàn toàn là do bạn tự chuốc lấy. Lãnh đạo chẳng mảy may biết ơn, cũng chẳng cảm thấy nợ bạn cái gì. Đến khi mọi chuyện vỡ lở, họ chỉ thấy bạn là người làm việc lôi thôi, phức tạp.

Ngược lại, nếu bạn chi tiền cho việc riêng của lãnh đạo, thì không đòi cũng được, nhưng tiền đề là bạn phải để lãnh đạo biết bạn đã bỏ ra bao nhiêu.

Hồi tôi còn làm ở đơn vị cấp ba, sếp tôi không biết mua hàng online nên thường nhờ một chị ở văn phòng mua hộ, sau đó trả tiền mặt.

Có lần hàng về, sếp hỏi bao nhiêu tiền, chị ấy bảo 635 tệ. Sếp móc túi ra nhưng không có 35 tệ tiền lẻ, lúc này chị ấy bảo: "Thôi không cần đâu sếp, có bao nhiêu đâu, cứ dùng thử xem có tốt không đã, trong vòng 7 ngày còn đổi trả được mà". Lúc này sếp "được hời" thấy rõ là rất vui, sếp bảo: "Cái nào ra cái nấy, để tôi đi đổi tiền lẻ cho cô", chị ấy liền bảo để sau hãy tính.

Lần khác cũng nhờ mua hộ, giá 138 tệ, sếp không có tiền lẻ nên bảo thôi đưa 150 tệ luôn coi như bồi dưỡng công xá mua hộ, nhưng chị ấy lại từ chối và cuối cùng chỉ lấy 100 tệ.

Chị này cũng chịu "thiệt". Nhưng chị ấy chỉ chịu thiệt khi làm việc riêng cho lãnh đạo, và chị ấy chọn chịu thiệt sau khi đã thông báo con số cụ thể. Tức là để cái "thiệt" của mình nằm ở ngoài sáng, khiến lãnh đạo cảm nhận rõ ràng cái tình của mình, từ đó tối đa hóa lợi ích từ khoản đầu tư đó.

Kết quả là sau đó sếp rất coi trọng chị này.

Mọi người bình thường đối đãi với lãnh đạo cũng vậy thôi: việc công, thiếu một xu cũng không được; việc tư giữa cá nhân với nhau, sự hy sinh của bạn nhất định phải được phơi bày rõ ràng.

Suy cho cùng, bạn đối tốt với lãnh đạo đơn giản cũng là vì muốn thăng chức tăng lương, vậy tại sao cứ phải âm thầm hy sinh trong bóng tối làm gì?

Nguồn: 领导让你买奶茶,你花了 547 元,他给你转了 500 元并说「钱已转,你收一下」,你该怎么回复? - 知乎

https://www.zhihu.com/question/656218189